Thứ bảy, 19/08/2017,


 

Bây giờ chỉ biết kêu trời

Những điều trông thấy, nhiều nơi kinh hoàng
Thực phẩm bẩn, bán lan tràn
Đâu đâu cũng có vô vàn ai hay

 Gọi anh, sao chẳng trả lời
Ngổn ngang tâm sự, ai người xẻ chia
Chim ca, gió hát ngoài kia
Mà hy vọng... chẳng một tia... mịt mùng.


 Thôi thì khắc phục, ai ơi
Hạ nền, xây bậc trong nơi nhà mình
Phố hè, thông thoáng văn minh
Ra vào thuận tiện, kinh doanh an toàn

 Đùa vui - quyền của mỗi người/ Lựa sao đúng lúc đúng nơi, kẻo mà/ Hại người, mà cũng thiệt ta/ Tưởng cười xả láng - hóa ra sụt sùi !

Ngày mai phở tái lại thèm /
Hành tây, tỏi ớt, lại kèm nước xương /
Dênh dang trong cõi vô thường /
Sáng vui với phở, chiều buôn bạn bè

Tổ sư mấy đứa hại bà /
Lại đăng hình ảnh bà già lên phây /
Không đăng ảnh chụp mới đây /
Mà đăng cái ảnh những ngày còn son...

Mấy ông nhậu nhẹt rượu bia

Cứ hay thề thốt núi kia, sông này

Chưa ra khỏi quán chia tay

Nghĩa tình đã hết đường ai ấy chuồn!

Thức ăn, đồ uống tràn lan

Bao nhiêu độc hại, vô vàn hiểm nguy

Kinh doanh, sản xuất nghĩ chi

Mà sao ngoảnh mặt quay đi, làm bừa ?

 

Bát nháo (Thơ Rừng)  (20/08/2015)

Những buổi phụ đạo học thêm,
Nếu chẳng thu tiền có dám dạy không?

Một khi tai họa lâm nguy,
Tiền tỉ vay mượn đổ vì thiên tai.
Của ông cha sẵn cứ xài,
Để bàn dân chịu thiên tai đổi mùa…!

 Ở nơi văn hoá văn minh
Mà sao lại có cảnh tình khó coi
Trèo rào vô thức vui chơi ?
Hay chi mà để tiếng đời xót xa!

Ngờ đâu một lũ ẩm ương
Ra tay chặt chém… xót thương bao điều!
Ngược xuôi nắng sớm, mưa chiều
Giờ đây xơ xác tiêu điều phố xưa…  

Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng