Thứ hai, 21/05/2018,

Xuân về qua cầu mới xây Thương con đò cũ mắt gầy thời gian Lục bình xuôi ngược mênh mang Đời người mấy chuyến đò ngang sẽ dừng?
Lỡ làng (Hải Sơn)  (15/03/2009)
Chiều nay về lại xóm xưa Hàng tre giếng nước cây dừa còn đâu? Giàn trầu phủ lá trên đầu Em têm môi thắm làm dâu nhà người
Tuổi thơ đến bến sông này Nhớ lời mẹ dặn đò đầy chớ sang Mỏi chân ra Bắc vào Nam Ngày về kịp chuyến đò ngang cuối cùng
Gửi em chút lạnh cuối mùa Cho anh bớt tiếng chuông chùa ngẩn ngơ Gửi em thêm chút ngây thơ Cho anh lại được dại khờ bên em
Sáng nay chạm mắt người dưng Đêm về ánh mắt như bừng cháy tim Vần thơ đã ngủ im lìm Bỗng đâu cựa quậy đi tìm giấc mơ
Trời quê ngả bóng dương tà, Trông về mất hút đường ra kinh thành. Thư về sau lũy tre xanh, Lòng đơn gói kín mảnh tình chứa chan.
Nhấp nhô sóng nhấp nhô đồi Nét xuân ai vẽ tuyệt vời đường cong
Ta về vui với quê nhà Đằm trong gió sớm sương sa mát lòng Nhớ cánh diều nhớ dòng sông Con đò chao má em hồng anh say
Đêm dài dài đến lê thê Ta buồn buồn đến tái tê cõi lòng Muốn quên mà chẳng thể đừng Muốn thôi không nghĩ thế nhưng lại càng…
Tháng giêng môi ướt niềm thương Một hơi thở nhẹ cũng tương tư buồn. Tóc thề nắng sớm vừa buông Đôi tay cuống quít muốn luồn sợi yêu.
Bến xưa trùng nấc âm thầm Lăn vèo đá cuội hoá thân phận mình Đi từ vô thức mông mênh Về trong vô ngã vờ quên gót mùa
Anh làm thơ để làm gì? Thả câu lục bát bởi vì yêu em Làm thơ dù có tay quen? Chật tờ giấy, trăng so đèn… mấy khi!
Trước tiên Trước Trang [745 ,746 ,747 ,748, 749 ,750 ,751 ,752 ,753 ,754 ,755 ,756 ] Tiếp  Cuối cùng