Thứ ba, 24/10/2017,


Nhà thơ Trần Quang Quý (05/08/2008) 

Tác giả: Trần Quang Quý

 

Tửu cầm

 


Nào em nâng chén xuân này

Giời cao rót với đất dày làm men

Tửu cầm vừa chợt dâng lên

Mắt chan trong mắt người quên cuộc người

Tiếng trong cất lửng lơ trời

Tiếng trầm rót xuống đáy đời chưa tan

Môi tìm cung bậc nhân gian

Mắt tìm thăm thẳm giọng đàn tri âm

Tửu cầm

Tửu cầm

Tửu cầm

Cô đơn nghiêng rót đau thầm ngược ly

Mùa xuân biền biệt ngoài kia

Còn ta đôi mắt nghiêng về cạn nhau.

 

 

Người quê

 

 

Bóng quê lảng vảng đi về

Con đường quê vẫn gồ ghề chân quê

Cái tôm cái tép ao khuya

Cho con cò vác mỏ về lại bay

Chân trời chôn dưới đường cày

Trời suông suông vẫn ở ngay trên trời

Lời rơm rạ ngắn mùa dài

Cơm quê một bát đong vài nỗi quê

Hương đồng thì cứ bay đi

Còn bao thân phận lắng về bùn hoang

Ngày vui khua những dần sàng

Đêm buồn nhấm nháp ngô rang thuốc lào

Chuyện quê đời nảo đời nao

Người quê đi tới chỗ nào chả quê

                    

Thói đời dễ ngoảnh mặt đi

Ta về thúng mủng đựng khi đói lòng.

T.Q.Q
       

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Đào Kim Quy - kimquybl@yahoo.com vn - 01275236565 - 38b ngõ 145 Quan Nhân Thanh Xuân Hà Nội  (Ngày 03/08/2013 19:14:05)

Đọc bài Tửu cầm của nhà thơ Trần Quang Quý Thấy cung bậc khi trào dâng khi sâu lắng Kim Quy có bài Huyền cầm xin được tặng nhé:
HUYỀN CẦM

Huyền cầm
đàn có một dây
Ngân nga réo rắt
chuốt đầy lời ru
Tiếng đàn
mang cả mùa thu
Có con đê gió
vi vu nắng chiều

Mơ màng
một chút phiêu diêu
Sợi thương sợi nhớ
niềm yêu dạt dào
Rắc vàng bụi nắng lao xao
Chim trời giang cánh
bay chao nghiêng đồng

Vương mùi
hoa sữa cuối đông
Vọng lời ru mẹ
mênh mông đất trời



Các bài khác: