Thứ ba, 24/10/2017,



Rối bời chi cõi thiên la
Vườn xuân ai mở, mà ra hái đào?

 Trả người gẫy ngón ân cần
Trả người mộng ảo cõi trần phù hoa...


Rối bời chi cõi thiên la 
Vườn xuân ai mở, mà ra hái đào?
 


Hương sen
lạc giữa Niết Bàn
Ta còn
lạc giữa thênh thang ân tình. 

 Thu sang gọi - lá còn reo
Hình như nắng cũ còn treo đầu cành...

Cũng từ lạc bước bến thơ
Mới ra nửa tỉnh, nửa mơ, giữa ngày

Chiều nay gió bấc ngút trời
Thiên di sải cánh về nơi cuối ngàn… 

 Mặc ta ngơ ngác cuộc tình
Em đừng chuốc nắng bắt bình minh say

Lúm đồng tiền giữa chợ phiên
Em như xuân chín thiên duyên đợi chờ 

 Giá như đừng, tôi giá như
Đừng trưa nhật thực, nằm mơ trăng tròn.

Bốn mùa, nắng hạ mưa giông
Con đò là bạn, bến sông là nhà

Khi không lại vấp chơi vơi
Vấp vào em... bởi nốt ruồi duyên son. 

Em từ đâu đến em ơi
Một lần ngang phố cho tôi lạc hồn

 

Vẫn là em dạo ấy thôi
Rừng thiêng nước độc em tôi ngại gì  

 Cánh diều mắc nợ trời xanh
Cơn mưa mắc nợ thác ghềnh suối khe.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 Thời gian gấp những nếp nhàu
Còn ta trắng những đêm thâu dỗ lòng

Trang [1, 2 ]