Chủ nhật, 23/04/2017,



 Hình như có một cái tên
lâu quên trìu mến đặt lên tim mình.

 Nợ nhau lời nói giã từ
rạ rơm liu ríu quyến rù bếp quê
bão từ lật sấp đam mê
làm sao bắt lỗi lời thề cũ xưa

Tôi ru tôi lụy buồn thương
vành môi thai nghén mười phương địa đàng
ru tôi đắm đuối mơ màng
lá răm hờn dỗi đôi hàng mi nghiêng

 Thế giới như chiếc hộp diêm
ta nguồn vi mạch nối chiêm bao rời
tình giang tấu - khúc không lời
những li ti bụi khóc cười cùng nhau

 Sao người chuốc rượu nhầm tôi
đêm nay trăng sáng rỡ đồi tình nhân
quẻ yêu xóc đã đôi lần
những hung những kiết những bần thần say

 Nụ cười giá lạnh đêm mưa
Cô đơn nhỏ giọt mặn chua gió đồng
Tựa lưng vào những cơn giông
Mẹ ngồi gom rét cấy trong tim mình

 Tâm tình vần vũ gió trăng
đèn khêu mờ mịt nhện giăng tối trời
vẩn vơ cơm áo chợ đời
đắng cay cày ải rối bời chiêm bao

 chút tình buông thả ven sông
vàng mơ hoa cải nở trong sương mù
lây phây mưa bụi phập phù
đường khuya đâu nỡ cầm tù bước chân


 Ví dầu là ví dầu ơi
Hóa ra đá cũng mồ côi như tình

 Con xin gói lại hình hài
gởi vào mưa nắng những ngày xa quê
gởi vào bụi duối, bờ tre
gió khuya đơn chiếc vỗ về hồn con

 Mày râu sáo sậu nhẵn mòn
Phải đàn cò trắng vẫn còn chờ ta?
Quê nghèo sông nước bao la
Nụ hôn tan giữa nguy nga đất trời

 Tháng năm gấp nếp tảo tần
đam mê bén lửa dưới làn cúc nâu
võng đời kẽo kẹt vì đâu
đêm ru gọi giấc ngủ sâu nhanh về

 Bạn về còn nhớ hay chăng
Sài Gòn – Hà Nội – Huế đang chuyển mùa
nắng đan kẽ lá nhặt thưa
nửa kia trái đất ngày chưa bắt đầu


 Cảm thương những giọt máu hồng
đã không kịp chảy nối vòng nhân sinh
nào, linh hồn lính hiển linh
về đây cùng ngắm bình minh sông Tiền

 Bao giờ cất chữ ẩn danh
Ta gom ký tự để dành lưu kho
Đổi bao đời chữ dại khờ
Thành pho kinh sử đắp bờ quốc thi


 Cô đơn đá phiến xếp chồng
dung nham, thạch nhũ thả ròng rọc quanh
đất trời cứ thế mà xanh
hỡi người thắt gió tác thành bão giông!

Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ]