Thứ ba, 24/10/2017,



Ngọn nguồn biển đựng trong tâm

Tử sinh bởi nỗi mặc trầm nhân gian

Xa quê từ thuở lên năm

Ba mươi sáu tuổi mới thăm lại làng

Em may áo cưới cho người

Bao nhiêu người mặc nụ cười vẹn xinh?

Bám đeo nơi chốn thị thành

Gánh hàng rong… mộng trời xanh một ngày

Mang diều ra thả giữa đồng

Ruộng quê mùa vãn khói lồng chân mây

Dạ thưa! Em chẳng cao sang

Cũng từ quê lúa nặng mang nghĩa tình

Trang [1 ]