Thứ hai, 23/10/2017,

THU CHIỀU

 


THU CHIỀU 

Mùa Thu tìm nhặt lá rơi 
Buồn trong nỗi nhớ ,Chơi vơi nỗi sầu 
Bóng người xưa đã qua cầu 
Tình qua đọng lại thầm sầu nhớ ai.? 

Bước theo một vết lăn trầm 
Chiều Thu một bóng lặng thầm chỉ ta 
Còn đâu một dáng kiêu sa 
Trao tay ngày ấy,Đưa qua cuộc tình 

Mãi như tơ tưởng riêng mình 
Chiều Thu gió lộng,Nhắc Tình bay xa 
Lá rơi lá rớt là đà 
Gợi thêm nỗi nhớ nặng qua nỗi buồn 

Đời người một kiếp sầu tuôn 
Như là hạt cát,thổi buồn tiếng ru 
Chiều nay nhìn cảnh sắc Thu 
Gió đưa lá rụng...Mưa Thu thật buồn 

 

 

 
Ngày Ấy Xa Rồi

Con đò bến vắng đợi ai
Dòng sông trôi chảy xuôi dài về đâu
Từ ngày Em bước sang ngang
Để anh một nỗi niềm đau riêng mình

Năm xưa đôi bóng tự tình
Bây giờ riêng bóng giữ hình ai đây
Trăng tròn che khuất bởi mây
Nhớ em ngày ấy mắt cay lệ sầu

Thoảng nghe đưa gió hương cau
Tóc thơm hương bưởi đâu còn thoáng qua
Bến xưa đò cũ còn đây
Em tôi ngày ấy ngày nay xa vời

KNAT(Cao Ngọc Anh)